Không còn chúng sinh nơi tâm, tức là không còn tham, sân, si nữa, lúc đó cái tâm của người tu sẽ trở nên thanh tịnh, an ổn, là thành Phật.Công việc của một người tu là loại bỏ được các cảm xúc tham, sân, si… nơi tâm mình, đó cũng chính là “độ chúng sinh”. Truyện Binh Ca Ca Là Người Anh Tốt của tác giả Túy Tiểu Tiên - Chương 46. Chỉ cần Mật Nhi vĩnh viễn ở bên cạnh anh là tốt rồi. Chương 1. Chương trước Chương tiếp. Sau khi sống lại cô mới biết, cuộc hôn nhân mà cha mẹ đã an bài lại có thể hạnh phúc như thế. Trước kia, cô cảm thấy anh vừa thô lỗ lại tàn bạo, chính thời gian đã giúp cô nhận ra dưới lớp bề ngoài rắn rỏi kia là sự dịu dàng Sơn Ca từng được khán giả biết tới với ca khúc trong bộ phim cùng tên nổi tiếng là Gọi giấc mơ về. Nhưng con đường đi vào với âm nhạc của Sơn Ca không hề đơn giản, cô đã từng phải bán nhà của cha mẹ để làm album, từng bị người đỡ đầu lừa gạt hết sạch tiền Ngày 17/10, hưởng ứng Tháng cao điểm "Vì người nghèo" năm 2022, gần 30 cơ quan, đơn vị đã dự lễ phát động và trực tiếp ủng hộ quỹ “Vì người nghèo” do Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh Thái Bình tổ chức. Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd Hỗ Trợ Nợ Xấu. Sau khi sống lại cô mới biết, cuộc hôn nhân mà cha mẹ đã an bài lại có thể hạnh phúc như thế. Trước kia, cô cảm thấy anh vừa thô lỗ lại tàn bạo, chính thời gian đã giúp cô nhận ra dưới lớp bề ngoài rắn rỏi kia là sự dịu dàng đến ngọt ngào. Mặt khác, thể lực của người làm lính thì không thể chê vào đâu được. Kiếp trước cô bị anh lăn qua lăn lại, hận đến nỗi chỉ muốn chết đi, sợ đến mức chỉ muốn rời đi. Kiếp này cũng chẳng khá hơn, cô vẫn tiếp tục bị anh lăn qua lăn lại đến chết đi sống lại, nhưng lần này là "tính phúc".Chẳng có cái chết nào lại thảm hại giống cô, riêng về bản thân, cô cảm thấy ức chế vì phải sống cảnh như thế này, "tính phúc" suy cho cùng, đồng hành cùng một người lính quả thực rất khó khăn. Khó khăn đến mức cô vừa hận, vừa sợ, lại muốn đi khuất mắt chẳng cần quay đầu lại.***Ngay lúc Điền Mật Nhi cho rằng mọi thứ đã kết thúc những cô lại không ngờ rằng cô có một cơ hội để làm lại cuộc sống! Nhìn căn phòng đơn sơ bụi bặm, Điền Mật Nhi không hề cảm thấy chán ghét như kiếp trước mà chỉ lặng lẽ chảy nước mắt sung sướng! Một lần nữa làm lại cuộc sống, Điền Mật Nhi chắc chắn sẽ không trải qua cuộc đời thối nát không biết tốt xấu nữa, chắc chắn cô sẽ tích cực sống tốt cuộc đời của mình!"Mật nhi! Mẹ biết trong lòng con khổ, trong lòng con đang oán cha mẹ! Nhưng mà chúng ta không nghĩ được biện pháp nào khác, con hãy nhớ đến ngày xưa anh con rất thương yêu con mà giúp đỡ anh con đi! Kiến thức của anh con rất tốt lại thêm nó cũng chịu khó, mẹ và cha con thế nào cũng được, bây giờ chỉ có thể trông chờ vào anh con có thể học hành cao hơn, ra khỏi núi làm rạng danh tổ tông Điền gia chúng ta! Chẳng lẽ con nỡ lòng nào nhìn anh con bỏ sách vở, đi chuyển vác bao tải giống như bọn họ sao?". Người đàn bà nói xong lấy hai te che miệng nghẹn ngào, hai đứa con đều là thịt trong tim, lòng bàn tay mu bàn tay bỏ bên nào cũng đau nhưng nếu bọn họ có biện pháp khác thì nhất định sẽ không làm con gái uất Mật Nhi cau mày, khó khăn nuốt nước bọt, giơ tay lên muốn sờ sờ vào cái cổ đang đau nhưng cả người đều không có sức lực, cô cũng đã hiểu có chuyện gì xảy ra, lại không nhịn được mà cảm tạ ông trời. Tuy không thể trở lại lúc bé để mình từ từ thay đổi tất cả nhưng cũng may chưa có sai lầm gì lớn, lúc này tất cả mới chỉ bắt đứa bé nhà họ Điền là Điền Mật Nhi và anh trai là Điền Dã đều có kết quả học tập rất tốt, mỗi lần thi đều xếp thứ nhất của lớp. Điền gia ở trong một khe núi, cách trường học rất xa, mỗi ngày đều phải đi mấy giờ nhưng hai đứa bé không vì đường xa mà đi sớm về trễ lần nào. Hai đứa nhà nghèo nên hiểu chuyện từ sớm, trong trường thì đối xử tốt với bạn học lại ngoan ngoãn lễ phép với thầy giáo nên ánh hào quang của đội trưởng đội thiếu niên trường luôn đeo trên vai của Điền gia lại quá nghèo, tuy nói rằng hai vợ chồng Điền Đại Hà làm lụng vất vả, đập nồi bán sắt cũng muốn lo chu đáo cho hai đứa bé nhưng sách vở của hai đứa càng ngày càng nhiều, trong nhà đã không còn đồ để bán. Người trong thôn cũng khuyên vợ chồng hai người thôi thì cũng nên thôi đi, lo đến bây giờ là đã không phụ lòng con trai con gái. Hỏi khắp thôn mà xem, con cái nhà ai có thể học xong tiểu học thì cũng coi như là Trạng Nguyên của thôn rồi. Thế mà hai đứa nhỏ Điền gia lại học xong cấp ba, con trai cũng rất cố gắng, nghe nói còn thi vào trường đại học tốt nhất ở thủ đô, cái gì mà Đại Nam ******. Đây chắc chắn là một con phượng hoàng của vùng núi này rồi. Nhưng bây giờ địa thế cũng cao hơn, là rồng cũng phải vòng vèo, là hổ cũng phải nằm. Cô chỉ có thể oán mình không đầu thai vào một nhà tốt Tứ cảm thấy bọn họ đứng đây nói chuyện là không đúng, mộ phần nhà mình còn chưa mọc cỏ xanh, không thể để tiền đồ con nhà người khác cũng mai một đi được. Bạn bè họ hàng trong nhà đều nghèo, không thể vì con nhà người khác mà bán nhà cửa bán đất được cho nên cả nhà Điền gia đều buồn lo. Shin Không hiểu đoạn này T___TCũng là buồn ngủ mà người ta đưa cho cái gối, tuy là cái gối rách nhưng cũng là một biện pháp. Vương Tứ là em gái của Vương Đại làm thợ rèn trong tỉnh, là một người thích xã giao, quen biết rộng, không biết là ai nói chuyện là muốn cưới con dâu cho con trai làm lính. Lẽ ra nhà người ta trong tỉnh, lại là bộ đội của Nam Phương, tìm con dâu cũng không đến lượt Điền gia nhưng mà trung gian có một số việc nhỏ với lại người ta nghe nói Điền Mật Nhi cũng học hết cấp ba, mặt mũi cũng xinh xắn nên mới muốn lấy Tứ hết lòng tận tình khuyên cháu gái ngoại, bà cũng biết đứa bé này chịu uất ức nhưng mà sau này sống qua ngày cũng phải dựa vào đàn ông. Chỉ có điều nhà em gái lại thương tiếc đứa nhỏ, nếu là nhà khác thì đã tống đi từ sớm rồi, con chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời cha mẹ là được. Đâu có giống như nhà này đã quen một khóc hai nháo ba thắt cổ."Mật nhi à, nhà lão Triệu là người tốt đốt đèn lồng cũng không tìm được đâu! Cháu cứ nghĩ xem, sau này cháu đọc sách học hành nhưng rồi vẫn phải lấy chồng sinh con mà! Phụ nữ chúng ta cả đời này chỉ có ăn cơm và lấy chồng [email protected], qua được thôn này nhưng không thể tránh quán khác, đến lúc đó làm gì còn có nhà nào tốt như Triệu gia chờ cháu! Này, nếu không phải nhà người ta sợ con trai ra chiến trường không trở về, về sau thì nó lại bị thương thì người ta có cần tốn công sức đi tìm con dâu tốt hơn cháu vẫn có thể. Triệu gia có cha mẹ làm cán bộ, chị em cũng đều gả cho người nhà quan, đừng nói là tốt nghiệp cấp ba hay đại học cho dù cháu có đầu thai lại cũng chưa chắc có thể leo vào nhà lão Triệu! Lại nói, cháu tốt số được nhà người ta chọn lại còn vừa muốn sống vừa muốn chết, cháu xem cha mẹ cháu nuôi sống cháu lớn bằng này có dễ dàng không? Còn chưa được hưởng phúc của cháu mà cháu lại muốn người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh à? Không phải là cháu đang cầm dao dâm vào tim mẹ cháu rồi sao?".Lúc này Điền Mật nhi không nói được gì, cổ họng đau rát, nhìn cha mẹ già nua đôi tay nhăn nheo hơn so với những người cùng lứa trong lòng Điền Mật Nhi dâng lên sự áy náy, nước mắt càng rơi nhiều hơn. Thật xin lỗi ba mẹ! Mật Nhi biết Mật Nhi không phải là con gái tốt, trước ỷ vào sự yêu thương của cha mẹ và anh trai, sau khi kết hôn lại ỷ vào sự áy náy của họ nên càng tệ hại hơn. Mặc dù Điền gia nhận được một khoản tiền mừng của Triệu gia nhưng Điền Dã cũng không đi học mà xé thông báo trúng tuyển cầm một bọc quần áo đi cùng những thanh niên trong thôn lên công trường thành phố làm lão Triệu đúng là người tốt những kiếp trước cô bất mãn vì cha mẹ thiên vị nên cô chưa từng đối xử tốt với người nhà chồng chỉ thấy họ ỷ vào quyền thế khi dễ người nghèo. Chồng cô lại là một người thô kệch tham gia quân ngũ lại còn bị gãy chân, tuy rằng cô chưa thấy nhưng mà nghe người ta nói vậy nên cô cũng chán ghét. Sau khi sống ở tỉnh thành mấy năm, tầm mắt của Điền Mật Nhi cũng được mở rộng, cũng dần dần có quan hệ riêng của mình. Bởi vì không thỏa mãn với cuộc sống vợ chồng nên vợ chồng cô thường xuyên không gặp nhau mà người nhà chồng thấy cô không sinh con nên nổi giận, cũng mặc kệ cô. Điền Mật Nhi không có ai quản thúc và dáng người cũng xinh xắn bắt mắt, dù không có những ý nghĩ hồng hạnh nhưng gương mặt xinh đẹp lại dụ những người đàn ông khác đến quyến vì bất mãn với cuộc sống nên Điền Mật Nhi không chịu được dụ hoặc, thường xuyên trầm mê trong đó! Nhưng trên đời làm gì có tường nào không bị gió lùa, tỉnh thành là địa bàn của Triệu gia, Triệu gia biết chuyện xấu mặt chỉ co Điền Mật Nhi một khoản tiền để cho cô đi xa xa đừng làm nhà mất mặt. Thật ra thì lúc ly hôn Điền Mật Nhi đã thấy hối hận, nói cho cùng thì cô cũng chỉ là một cô nương nông thôn ra thành phố không biết cái gì; từ khi kết hôn đến lúc ly hôn cô còn chưa đến hai mươi tuổi, suy nghĩ đến cuộc sống sau này cũng thấy sợ hãi. Nhưng chồng cô lại là một đại nam tử tiêu chuẩn chắc chắn sẽ không thu lại giày rách mà tôn nghiêm của cô cũng không cho phép cô cầu xin tha người tha hương cuộc sống không hề dễ chịu, một cô gái xinh đẹp tha hương thì cuộc sống càng khó khăn. Dù cô muốn sống tốt qua ngày nhưng những người đàn ông đó lại đến và đổi biện pháp dụ dỗ. Điền Mật Nhi chìm chìm nổi nổi, mỗi ngày đều chìm trong xa hoa đồi trụy, thỉnh thoảng tỉnh táo lại cũng không dám nghĩ đến hối hận sợ hối hận sẽ cắn nuốt mình. Cứ như vậy cô sống một năm lại một năm, thực ra cô muốn giải thoát cuộc sống nên cũng không ôm hy vọng gì, không ngờ bây giờ mọi chuyện mới bắt đầu, làm sao cô có thể không vui sướng được đây! Rốt cuộc cô có cơ hội làm lại cuộc sống lúc xưa rồi! Cô biết Triệu gia chọn cô vì cô xinh đẹp, mặc dù cha mẹ chồng ngại cô còn nhỏ tuổi nhưng dù sao chồng cô cũng là một người đàn ông. Điền Mật Nhi có lòng tin rằng lần này cô sẽ sống rất tốt. Lần này mỗi ngày cô sống cô đều phải cảm ơn cuộc đời. Mặc dù cô muốn được thay đổi lại từ nhỏ nhưng nếu ông trời đã an bài cô trọng sinh vào hiện tại thì cô cũng sẽ tiếp nhận và sống tốt!Hai chị em Vương Tứ thấy ánh mắt của Mật Nhi dịu đi thì biết đứa nhỏ đã đồng ý, mẹ Mật Nhi càng đau lòng, nước mắt càng rơi nhiều hơn "Mật Nhi, đứa con số khổ của mẹ, nếu con oán mẹ thì mẹ sẽ đền mạng cho con, về sau đừng như thế nữa! Lúc nãy thấy con treo trên xà nhà linh hồn nhỏ bé của mẹ cũng bị dọa bay mất!".Điền Mật Nhi biết, sau khi tuyệt thự mấy ngày mà không có hy vọng thì cô đi treo cổ, cũng may mắn vừa mới tự sát thì được người phát hiện, cô lại hận không thể trở lại sớm hơn mấy ngày, đỡ phải chịu hai lần tội này. Vất vả nâng cánh tay lau nước mắt cho mẹ, Điền Mật Nhi vừa khó chịu vừa đau lòng cũng khóc lên. Điền Đại Hà vẫn đứng trước cửa bập bập tẩu thuốc cũng xoa xoa khóe mắt, sau đó vứt tẩu thuốc xuống gò đất trước cửa, chậm rãi bước ra ngoài. Vừa ra ngoài thấy con trai đang tựa lưng vào tường, Điền Đại Hà dùng sức vỗ vai con trai nói "Đừng có phụ lòng em gái con, nếu như hôn sự thật sự thành công thì con hãy cố mà học sau đó ra ngoài có công có việc lúc đó em gái con mới có thể ưỡn lưng ở nhà chồng!".Điền Dã không nhúc nhích, bàn tay để trong túi áo nắm thật chặt rồi lại thả, nắm rồi lại thả, lúc lâu sau mới đáp lại một câu "Vâng". Tuy chỉ là một câu nói rất nhẹ nhàng nhưng lời hứa đáng giá nhìn vàng."Đừng khóc, Mật Nhi có thể nghĩ thông là tốt rồi! Điền Dã lại có tiền đi học, mà con bé cũng tìm được một gia đình tốt, đây chính là song hỉ lâm môn!". Vương Tứ vui mừng cho đứa cháu ngoại này, Triệu gia thì bà đã từng hỏi thăm qua, gia cảnh rất tốt mà con cái trong nhà đều được dạy dỗ rất tốt. Nếu không phải con gái bà học hành không giỏi lại không xinh đẹp như Mật Nhi thì bà đã tự đề cử con gái mình rồi. Đây chính là chuyện tốt trên trời rơi xuống, phần mộ Điền gia có thể mọc cỏ xanh rồi. Có được con rể như thế thì nhà lão Điền có thể có cuộc sống ổn định qua ngày mà con bé này không nên đọc nhiều sách làm gì, đưa ra toàn những chủ ý gì. Nếu như là con gái bà thì đã xấu hổ để cha mẹ làm chủ, làm gì có chuyện muốn sống muốn chết giày vò cha mẹ như thế mấy ngày dưỡng bệnh, da thịt Điền Mật Nhi cũng được dưỡng trở lại, mà tâm tình thay đổi nên phong thái cả người cũng thay đổi theo. Tuy rằng mặt mũi vẫn mềm mại nhưng lại bớt đi vài phần thanh cao nhiều thêm mấy phần dịu dàng, cả người chững chạc lên nhiều. Người nhà đều nghĩ rằng cô đã trưởng thành lên qua chuyện này. Mẹ cô càng khóc nhiều khi thấy cô hiểu chuyện như thế. Sự vui mừng của Điền Mật Nhi là từ nội tâm nhưng người nhà lại cho rằng cô đang an ủi bọn họ. Cô không thể nói với họ đây là do Trùng sinh mang lại nên chỉ có thể dùng những hạnh phúc sau này để cha mẹ và anh trai không còn áy náy mà cô phải đi tìm anh trai nói chuyện, tuy nói bây giờ cô không khóc không lộn xộn nhưng không thể tránh được việc Điền Dã suy nghĩ linh tinh. Nếu như anh còn nghĩ là do anh liên lụy đến em gái sau đó không đi học thì dù sau này cô hạnh phúc như thế nào mà anh trai cô lại sống không tốt thì đã uổng phí lần trọng sinh rồi! Cùng đọc truyện Binh Ca Ca Là Người Anh Tốt của tác giả Túy Tiểu Tiên tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại Ngocquynh520Editor Shin, BATTên khác Anh lính là người chồng tốt!Binh Ca Ca ở đây là binh lính trong quân độiTrọng sinh một lần cô mới hiểu trước đây cô đã sống hạnh phúc như thế nào. Đáng ra cô đã có được niềm vui bao người mơ ước, gia đình nghèo đến không thể nghèo hơn, nhưng vì thương cô, cô cùng anh trai đều được học đến tận cấp ba trong khi chung quanh chòm xóm, con cái qua được cấp một đã là rất giỏi hoàn cảnh đẩy đưa, hôn nhân của cô được sắp đặt nên cô bất mãn, dù hiểu là vì cha mẹ cũng đau lòng, hôn sự này nhà trai cũng không hề kém cạnh, nhưng cô chính là uất ức, không cam lòng, vì vậy làm cho cuộc sống sau này càng trở nên ngột ngạt. Anh trai cô cũng vì thấy cô như thế không màng đến tiền sính lễ nhà trai đưa cho ba mẹ, dùng cho việc học của anh mà kiên quyết nhập ngũ...Trải qua một đời, cô mới hiểu cô đã hành hạ tinh thần cả mình và gia đình mình như thế nào, gia đình chồng cô cũng vậy. Họ vốn cũng đối xử rất tốt với cô, nhưng chính cô lại không trân trọng, mắc hết sai lầm này đến sai lầm khác, cuối cùng chỉ mới qua hai mươi tuổi đã không còn chốn nương thânLần này cô sẽ sửa chữa toàn bộ sai lầm, sẽ sống thật hạnh phúc, sẽ khiến gia đình mình trở nên đầm ấm như xưa, anh trai được học cao hơn, tương lai tiền đồ sáng lạn hơn, nhà cô lại có thể ấm no rồi. Dù chương trình Địa ngục độc thân mùa 2 đã kết thúc một thời gian, các nhân vật tham gia vẫn để lại sức ảnh hưởng biệt, Nadine Lee thu hút lượng fan "khủng", có 1,5 triệu lượt theo dõi trên mạng xã hội. Những thẻ tên nadinelee có 13,8 triệu lượt xem tại nền tảng video Cosmopolitan, khán giả yêu thích Nadine vì cô có nền tảng giáo dục tốt, vóc dáng chuẩn người mẫu và gương mặt cá tính. Cô vừa tốt nghiệp Đại học Harvard hồi cuối tháng 5 Ảnh IGNV.Nadine Lee SN 2000 lớn lên ở New York Mỹ, là người gốc Hàn Quốc. Hiện tại, cô sống ở Boston, Mỹ. Cô học chuyên ngành Khoa học thần kinh tại Đại học Harvard. Trước đó, cô cũng trúng tuyển vào Đại học Yale và Princeton. Đây đều là những ngôi trường nổi tiếng ở xứ cờ hoa Ảnh IGNV.Nadine hiện quản lý dự án tại Đại học Y Harvard. Vai trò của cô là theo dõi các khoản đầu tư từ nhà tài trợ quan tâm đến vấn đề sức khỏe vị thành niên. Cô cũng là giám đốc điều hành quan hệ nội bộ tại Synapse National - tổ chức phi lợi nhuận hỗ trợ những người bị chấn thương não. Ngoài ra, cô còn tích cực tham gia các chương trình tình nguyện Ảnh IGNV.Trong cuộc phỏng vấn với The New York Times, người đẹp 23 tuổi tiết lộ bí quyết để trở thành ứng viên sáng giá bước vào cánh cổng đại học đáng mơ ước. "Để nổi bật hơn so với các ứng viên khác, đặc biệt là các bạn người châu Á, tôi đã đăng ký tham gia quân đoàn huấn luyện sĩ quan dự bị không quân. Tôi bày tỏ sự quan tâm với quân đội và trở thành bác sĩ phẫu thuật chấn thương", cô nói Ảnh IGNV.Năm 2014, Nadine đã ký hợp đồng với YG KPlus - công ty quản lý người mẫu và thời trang trực thuộc YG Entertainment Ảnh IGNV.Nhiều người tỏ ra bất ngờ khi biết Nadine có niềm đam mê với bóng đá và bóng vợt. Cô đã chơi cả hai môn thể thao này trong nhiều năm. Bên cạnh đó, cô cũng thích các hoạt động ngoài trời như chèo thuyền kayak hay trượt tuyết. Đó là lý do giúp mỹ nhân gốc Hàn duy trì được vóc dáng chuẩn Ảnh IGNV.Nadine gây ấn tượng khi cùng em gái và mẹ lập kênh gia đình, kết hợp làm những video chia sẻ về mẹo tạo phong cách, cuộc sống hàng ngày. Đặc biệt, video quay lại một ngày của cô tại Đại học Harvard đạt 1,1 triệu lượt xem Ảnh IGNV. Người của Triệu Phương Nghị hình như được làm từ sắt, bị thương đau đớn như vậy nhưng khôi phục còn nhanh hơn siêu nhân. Thời gian này ăn uống được bồi bổ, nhưng lại ít vận động, trước kia là da dính vào thịt cơ bắp tinh tráng, khỏe mạnh, hiện tại cũng bởi vì có thêm một chút mỡ mà cả người xem ra lại càng to con hơn. Vỗ béo được anh, Điền Mật Nhi cũng rất có cảm giác thành tựu, nhưng lại làm Triệu Phương Nghị thấy ủy khuất quá mức, cứ có cảm giác cả người yếu ớt, dùng không hết sức đúng thôi, một người bình thường mỗi ngày ít nhất chạy việt dã năm cây số mà bây giờ cả ngày chỉ lòng vòng trong nhà, đây không phải là để cho tuấn mã kéo cối xay sao. Không chịu được nên vừa đỡ hơn một chút, anh liền không đợi được rồi, vừa rời giường liền lên tinh thần đứng lên mặc quân phục và áo trong vượt rào cản, luyện tập thân thể bằng cách chạy bộ vòng quanh chung cư, rồi lại luyện một bộ quyền của quân đội. Mấy ngày nay anh đều kiên trì luyện tập, hấp dẫn không ít ánh mắt của sinh viên, cơ bắp toàn thân tinh tráng, luyện quyền đầy oai vệ, từng chiêu thức mạnh mẽ vô cùng, đối với các sinh viên đại học ngày ngày chỉ biết đọc sách và thích sắc đẹp có kích thích rất xong một bộ quyền, hô hấp của Triệu Phương Nghị cũng chỉ hơi rối loạn, mồ hôi lấm tấm trên làn da bóng loáng màu mật ong, hiện đầy trên lồng ngực bền chắc của anh. Dưới ánh mặt trời chiếu vào trông giống như tấm kim loại sáng bóng, theo hô hấp từ từ phập phồng, toàn thân toát ra hơi thở mãnh liệt của phái là hiện tại người dân vẫn còn thuần phác, nhưng cũng hấp dẫn không ít sói nữ, ngày ngày bỏ cả ngủ nướng dậy sớm tới nhìn tráng nam. Mặc dù Triệu Phương Nghị ở quân đội lúc huấn luyện có khi phải đứng trước mấy trăm, mấy ngàn, mấy vạn thậm chí nhiều hơn cũng ứng đối rất tự nhiên, nhưng khi đứng trước một đống phụ nữ đang chảy nước miếng ròng ròng thì thật sự là bình tĩnh không được. Bây giờ các cô gái trẻ đều như thế sao, cứ làm như chưa từng thấy đàn ông bao giờ, một chút dè dặt cũng không thiếu tá của chúng ta vốn là người chất phác thật thà, đóng cửa lại ở trong phòng cùng với vợ mình giày vò như thế nào cũng được nhưng ra cửa đối với người ngoài lại hết sức bảo thủ lại nghiêm chỉnh. Đây chính là bệnh chung của đàn ông, luôn cảm giác rằng vợ của mình thì ngay cả sợi lông cũng phải là của mình, hận không thể đút vào trong túi áo, thời khắc nào cũng phải là của mình. Về phần người khác không liên quan kia liền gạt sang một bên, nhìn lâu một cái cũng cảm thấy nhức điều nữa là Điền Mật Nhi của chúng ta mọi thứ đều xuất sắc, từ diện mạo đến trình độ học vấn, rồi đến năng lực, nhân phẩm, chủ yếu nhất là lúc nào cũng nhào tới trên người của Triệu Phương Nghị. Được người con gái xuất sắc như thế yêu thương, thiếu tá đại nhân đương nhiên là vô cùng tự mãn, càng ngày càng bành trướng hơn. Hận không thể biến cô gái nhỏ hóa vào trong xương cốt của người của Triệu Phương Nghị chỉ cần kết hôn thì trách nhiệm còn quan trọng hơn tình cảm. Hiện tại đối với Điền Mật Nhi vừa có tình cảm lại vừa có trách nhiệm, đối với phụ nữ khác tự nhiên không lọt vào trong mắt, đối với những thứ theo đuổi kia càng cảm thấy ghê tởm. Tất cả tiếc nuối thương tiếc của anh đều cho cô vợ nhỏ của mình, người ngoài mặc kệ là đàn ông hay phụ nữ thì trong mắt anh chỉ có một cách gọi chung, đó chính là viên cũng là một danh từ nói lên lịch sự, dè dặt, kiểu đàn ông như Triệu Phương Nghị là kiểu mà thục nữ thích nhất, dũng mãnh, có lực, dẻo dai. Khi nhìn thấy anh liền trực tiếp ra ám hiệu, cái này nếu đổi lại là cô vợ nhỏ của anh thì đã sớm lửa nóng đốt người kích động khó nhịn rồi, nhưng đây chính là người khác vì thế anh chỉ cảm thấy buồn nôn. Chuyện tốt đẹp như vậy đều do những người như thế làm xấu đi rồi, xã hội này làm sao lại như vậy, toàn do những người không có đạo đức làm cho suy đồi đi chỗ này lâu thật sự cảm thấy khó chịu, còn không bằng về nhà ở trong doanh khu xung quanh toàn là hoa cỏ cây cối."Em bây giờ có phải lên lớp không? Có thể về doanh khu được không?" Triệu Phương Nghị hiện tại cứ như sư tử ở trong trong lồng tre vậy, loay hoay buồn Mật Nhi cũng biết chuyện buổi sáng nhưng mà rất yên tâm về Triệu Phương Nghị, vì vậy mới không quản cũng không hỏi. Chỉ là nhìn anh buồn bực rất có hứng thú, có câu nói khó nhất chính là chịu sự ân sủng của mỹ nhân quả thật không sai! Tuy nhiên đồ đạc của mình, vẫn không thể cho người khác chiếm tiện nghi, trước là bởi vì muốn cho mọi người xem một chút, người đàn ông của Điền Mật Nhi không thể kém hơn so với bất luận kẻ nào, không phải là người dựa vào cha mẹ, dựa vào trong nhà có tiền, cũng không loại Phú Nhị Đại hay Quan Nhị Đại biết trời cao đất rộng là gì."Thứ hai có cuộc thi nên lúc đó quay về là được! Nếu như muốn về doanh khu thì buổi chiều em với anh đi mua một ít đồ mang về, tủ lạnh ở bên đó chắc cũng không còn gì, còn phải mang một ít đồ ăn cho các chiến sĩ ở đó nữa chứ. Buổi sáng ngày mai đến bệnh viện khám lại rồi đi thẳng về."Triệu Phương Nghị liền đồng ý, lấy hộp Haagen-Dazs trong tủ lạnh ra vừa ăn vừa nói "Nhớ mua cả cái này về nữa, không trách được em thích ăn đồ ăn vặt như vậy, mùi vị thật đúng là không tệ.".... Cô thích ăn đồ ăn vặt, nhưng không phải lúc nào cũng ăn, một túi thịt bò khô cũng đủ cho cô ăn mấy ngày. Triệu Phương Nghị vốn thích ăn đồ ngọt, thời gian trước thủ đô có một cửa hàng độc quyền của Haagen-Dazs mới khai trương, Điền Mật Nhi đời trước đã ăn rồi, nên liền khẳng định hương vị của nó so với đời sau đậm đà hơn. Cô thích ăn nhất là vị hương thảo và dâu tây, nên mua mang về. Ai ngờ anh lại thích ăn, mấy ngày nay ngày nào cũng mua, chỉ là Điền Mật Nhi không nói cho anh biết kem này đắt hơn kem bình thường nhiều, nếu anh biết ăn bữa tiệc kem này mà mất đứt một tháng tiền lương thì tuyệt đối sẽ nói người khác là giai cấp tư sản bóc mà do anh rất thích ăn mà nhà hiện tại cũng có điều kiện, bỏ ra chút tiền này cô cũng không thấy đau lòng, chung quy lại thích ăn kem do với việc thích đánh bạc hay thích chơi gái thì lành mạnh hơn rất nhiều. Tuy vậy buổi tối hai người bọn họ lại nhận được điện thoại bảo trở về tham dự lễ cưới của Lôi Lôi, trước đây nghĩ sẽ không trở về, nhưng bây giờ Triệu Phương Nghị khôi phục không tệ, trở về đi bộ một chút cũng không sao. Điền Dã còn nói sẽ trả tiền vé máy bay, ha ha, có tiện nghi mà không chiếm thì coi sao Phương Nghị là con rể, còn trở về, dân quê vốn rất tình, thấy anh trở về thì mấy nhà thân thích liền thay phiên chiêu đãi. Đàn ông uống mấy bữa rượu liền thấy quen thuộc, trong nhà anh em vợ, anh rể cũng không ít, Triệu Phương Nghị còn bị gọi đi chơi mạt chược và đánh bài mới bắt đầu Điền Mật Nhi còn tưởng rằng anh sẽ không chơi, từ sau khi tốt nghiệp trung học anh đã tham gia quân ngũ rồi, cũng không có cơ hội tiếp xúc những thứ này. Nhưng cô lại quên mất thiếu tá đại nhân người ta chính là Cao Kiền Cán bộ cao cấp, nghĩa đen là vậy còn nghĩa bóng chính là ám chỉ người có cuộc sống phóng túng. Trừ việc không bị lệch hướng ra thì những thói hư tật xấu đi kèm của Quan Nhị Đại này anh cũng không kém phần, hơn nữa anh cũng đã nói rồi, binh lính càn quấy, làm quân nhân trừ việc so với côn đồ nhiều đạo đức hơn còn lại thì khi sống chung với mọi người tất cả đều giống nhau cả là người này sẽ giả bộ, giả vờ không biết chơi, giữ vững để không thua nhưng cũng không thắng, dù sao cũng đều là thân thích, thắng nhiều thua nhiều sẽ dễ dàng ảnh hưởng đến tình cảm. Về sau cả Điền Dã cũng trở về, mới cùng anh rể của nhà hai dì chơi lớn một chút, mấy nhà này điều kiện cũng không tệ, thắng hay thua thì cũng coi như được hay mất mấy cọng tóc mà thôi. Triệu thiếu tá cũng không khách khí với bọn họ nữa, đại sát bốn phương làm Điền Mật Nhi ở bên cạnh thu tiền đến mỏi cả tay này Điền Mật Nhi mới biết là anh giả heo ăn cọp, dùng ánh mắt thẩm tra hỏi anh "Nói mau, anh có phải tay ăn chơi trác táng cờ bạc, rượu chè, trai gái đã quen nên mọi thứ mới tinh thông được như vậy!"Triệu Phương Nghị tựa như đang hình dung lại, liền nói "Hình như là như vậy! Theo tố chất quân sự của anh, lừa gạt bịp bợm trộm quả thực là chuyện nhỏ. Nhưng còn việc trai gái thì phải hỏi em rồi, tinh hay không tinh thông thì phải do em định đoạt."Được lắm, dám so sánh tình cảm của cô và bản thân như vậy, đợi có thời gian sẽ tính sổ với anh."Về sau hôn một cái năm đồng, sờ một cái thì mười đồng, còn tái thâm nhập thì sẽ dựa vào thời gian để tính toán.""Vậy hôm nay em cũng thu được không ít cho nên anh phải thu chiến lợi phẩm thôi!" Triệu Phương Nghị ngày càng càn rỡ, trong miệng mang đầy mùi rượu nhưng Điền Mật Nhi tuyệt nhiên lại không ghét, cảm thấy anh như vậy vô cùng đàn ông, toàn thân tản ra hơi thở phái nam. Bắp tay cứng rắn chắc nịch, làm cho người ta đặc biệt có kích động, cả người đổ đầy mồ là cảm giác hình như có điểm không đúng, không phải hai người nhiệt tình như lửa, là phía dưới có người đun lửa. Điền Mật Nhi xuống giường gọi "Mẹ, mẹ đang đốt kháng đấy à!?" Kháng là một loại giường của người phương Bắc ở Trung Quốc.Vương Tứ Nhi đi vào, còn bê một đĩa dưa hấu vào nói "Ừ, ngày hôm qua không phải con nói trong nhà ẩm ướt sao, nên mẹ mới đốt kháng lên một chút. Mới vừa rồi Phương Nghị còn uống nhiều rượu như vậy, ngủ một giấc trên giường ấm sẽ thư thái hơn. Ba con vừa uống rượu đã yêu cầu đốt kháng rồi!"Điền Mật Nhi liền toát mồ hôi nói"Trời như vậy mà còn đốt kháng, ngủ trên đó chắc người sẽ mọc đầy rôm mất."Vương Tứ Nhi liếc con gái một cái rồi nói "Con thì hiểu cái gì?? ăn dưa đi."Triệu Phương Nghị cũng cầm lò sưởi đặt ở đầu giường lên, nói với mẹ vợ "Đầu giường để lò sưởi thật là thoải mái, cảm thấy hơi rượu tiêu tán không ít. Trước kia con đi đến nhà của chiến hữu mấy ngày đều ngủ trên đại kháng, cảm thấy đặc biệt giải tỏa hết mệ mỏi, mấy ngày nay ở nhà phải hưởng thụ một chút.""Vẫn là con rể hiểu biết hơn, mấy ngày này mẹ sẽ đốt kháng cho con. Ăn dưa giải khát đi, buổi chiều ngủ một giấc, đoán chừng buổi tối mấy anh rể lại đến tìm con đấy." Con rể cũng là con của cha mẹ vợ, có lúc so với con ruột còn tốt hơn."Mẹ, anh trai đâu?" Điền Mật Nhi cắn một miếng dưa hấu hỏi."Cùng Kiều Dương lên núi rồi, Kiều Dương nói chưa từng nhìn thấy con thỏ, hai người dẫn nhau đi rồi. Phương Nghị không phải chiến binh dã chiến hay sao, cả ngày ở trong núi sâu rừng hoang chạy ra chạy vào, đoán chừng càng muốn ở nhà nằm một lát, nên không gọi hai đứa." Vương Tứ Nhi Phương Nghị đương nhiên là không muốn đi, chui rừng hoang thì có khỉ khô gì, ở đầu giường có lò sưởi nằm thật thoải mái, chỉ là Điền Mật Nhi rất muốn ăn lê rừng và quả hạnh, đã nhiều nước lại còn không chát. Mấy ông già nói trên núi này có hai gốc cây lê và cây hạnh đến mấy trăm năm rồi, năm đó chiến loạn, một đôi vợ chồng lánh nạn đến chỗ này, thấy núi bằng, nước ngọt liền định cư ở đây, nói là hai cây này chính là do họ trồng, mấy thôn bên cạnh chính là đời sau của bọn họ. Hiện tại chính là lúc cây ra quả, nếu khéo léo thì cũng có hái được một hai túi, từ lúc trọng sinh đến bây giờ cô vẫn chưa từng được ăn, mặc dù đời trước đã thèm từ lâu rồi."Cứ để Phương Nghị ngủ đi, hai mẹ mình dọn dẹp một chút, buổi tối gọi bọn họ đến nhà chúng ta ăn một bữa, hai ngày nay toàn ăn ở nhà người ta, trời nóng không ăn đồ thanh đạm thì không được rồi." Vương Tứ Nhi mẹ con nhanh chóng dọn dẹp, hai người đều là người tay chân lanh lẹ, chỉ chốc lát sau liền làm ra 16 món ăn tươi ngon thanh mát, tám lạnh tám nóng, bày biện bàn ăn xong xuôi, đợi người đến liền xào lên là được. Điền Đại Hà cũng đã trở lại, kể từ khi Điền Gia chuyển lên thành phố, nhà này đều nhờ em trai Điền Đại Hà trông coi. Nói là trông coi, thật ra thì cũng như là cho, Điền Gia không thiếu tiền đến mức phải bán đi, cho tới bây giờ cũng không có yêu cầu gì. Hai đứa con nhà Điền Đại Giang cũng sắp cưới vợ nên coi như là giúp đỡ bọn là ở bên cạnh Điền Gia là nhà lão Vương, Vương gia biết nhà bọn họ hiện tại cũng không thiếu tiền, liền muốn mua lại đất nhà bọn họ để mở rộng diện tích ra. Hoặc là đổi cũng được, đều là không cao không thấp, bọn họ có thể bồi đất kia của nhà bọn họ cũng không có sự khác biệt, cả đời đều là nông dân, muốn giữ lại làm kỷ niệm. Vương gia cũng là hàng xóm thân tình, hai năm qua cũng giúp bọn họ một tay trông nom, thỉnh thoảng còn giúp một tay đốt lửa, nếu không hàng năm không nổi lửa thì nhà cửa đã sớm mốc meo rồi, làm sao có thể ở được. Nghĩ tới sự giúp đỡ này, bọn họ cũng liền đồng ý, hôm nay phải đi đo đạc lại, lần này trước khi đi phải đem việc này xử lý cho ổn thỏa."Suy nghĩ kỹ chưa?" Vương Tứ Nhi đã sớm pha cho chồng mình một bình trà đậm, liền mang đến hỏi."Ừ, mảnh đất kia của lão Vương so với nhà chúng ta còn rộng hơn, sau khi bàn bạc liền thống nhất trao đổi. Tôi nói muốn bù thêm cho ông ấy nhưng ông ấy chết sống không nhận, làm việc với người như thế thật là thoải mái." Điền Đại Hà nói."Sao ông không nói nhà bọn họ còn hai đứa trẻ về sau phải chi tiêu nhiều chuyện! Chỉ là quan hệ của hai nhà cũng tốt vô cùng, cũng coi như là thân lại thêm thân. Nhưng chuyện này ông phải bàn bạc với chú út một chút, đừng để chú ấy suy nghĩ không hay." Vương Tứ Nhi trong lòng cũng đã suy tính, thật ra thì cũng không muốn cho Điền Đại Giang một cách không minh bạch như vậy". Nói cái gì là giúp đỡ bọn họ, mua lương thực cũng không đưa tiền, đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn. Còn không bằng cho bọn họ vàng thật tiền thật còn tốt hơn nhiều. Chúng ta quan tâm đến lòng tự trọng của họ, nhưng họ có cảm kích hay không còn chưa biết. Convert Ngocquynh520 Editor Shin, BAT Tên khác Anh lính là người chồng tốt! Binh Ca Ca ở đây là binh lính trong quân đội Trọng sinh một lần cô mới hiểu trước đây cô đã sống hạnh phúc như thế nào. Đáng ra cô đã có được niềm vui bao người mơ ước, gia đình nghèo đến không thể nghèo hơn, nhưng vì thương cô, cô cùng anh trai đều được học đến tận cấp ba trong khi chung quanh chòm xóm, con cái qua được cấp một đã là rất giỏi rồi. Nhưng hoàn cảnh đẩy đưa, hôn nhân của cô được sắp đặt nên cô bất mãn, dù hiểu là vì cha mẹ cũng đau lòng, hôn sự này nhà trai cũng không hề kém cạnh, nhưng cô chính là uất ức, không cam lòng, vì vậy làm cho cuộc sống sau này càng trở nên ngột ngạt. Anh trai cô cũng vì thấy cô như thế không màng đến tiền sính lễ nhà trai đưa cho ba mẹ, dùng cho việc học của anh mà kiên quyết nhập ngũ … Trải qua một đời, cô mới hiểu cô đã hành hạ tinh thần cả mình và gia đình mình như thế nào, gia đình chồng cô cũng vậy. Họ vốn cũng đối xử rất tốt với cô, nhưng chính cô lại không trân trọng, mắc hết sai lầm này đến sai lầm khác, cuối cùng chỉ mới qua hai mươi tuổi đã không còn chốn nương thân Lần này cô sẽ sửa chữa toàn bộ sai lầm, sẽ sống thật hạnh phúc, sẽ khiến gia đình mình trở nên đầm ấm như xưa, anh trai được học cao hơn, tương lai tiền đồ sáng lạn hơn, nhà cô lại có thể ấm no rồi.

binh ca ca là người anh tốt